Creative - 08/09/2016

CON TÀU ĐÃ RỜI BẾN

Vợ tôi là Art Director.
Gần đây, cô vừa tham gia một diễn đàn Marketing.
Là một nhân viên sáng tạo, cô sẽ đã sẵn sàng để bị nhàm chán bởi những thông tin mang tính lịch sử, biểu đồ, đồ thị và con số.
Nhưng không, một khách hàng tham gia đã kể một câu chuyện sáng tạo sửng sốt về sự ra đời của một nhãn hàng.
Mọi thứ bắt đầu khi anh ta làm việc ở Bỉ.
Hằng ngày, anh ta cố gắng bán bơ thực vật cho những người thật sự không thích sản phẩm này.
Đó là công việc chán nản.
Để khích lệ tinh thần bản thân, hằng ngày, anh ta đến cùng một cửa hàng bán bánh và ăn một cái bánh sô-cô-la ngon miệng.
Dần dần, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn đối với anh.
“Mình không thích bơ thực vật.
Mình thích sô-cô-la.
Mình đang làm sai rồi”, chàng trai nghĩ.
Làm việc mình yêu thích luôn là ý tưởng tuyệt vời nhất.
Thế là anh ta nghỉ công việc hiện tại và bắt tay vào hoàn thiện một chiếc pudding sô-cô-la ngon lành và béo bổ.
Cứ thế anh ta tập làm cho tới khi thành phẩm đạt mức hoàn hảo.
Giờ đây, khi tạm gọi là thành công, anh ta cần người làm Marketing.
Anh ta cần định vị thương hiệu, một cái tên, bao bì – nhãn hàng, nói một cách ngắn gọn.

 

Vì thế, anh đã tìm và nhờ sự giúp đỡ của một công ty truyền thông.
Họ trả lời: “Cứ để đó chúng tôi giải quyết”.
Thế nên anh đã chờ.
Và tiếp tục chờ.
Sau 3 tuần không thấy có bất cứ liên lạc nào, nên anh ta đã gọi cho phía công ty .
Họ trả lời, “À… Ừa… Anh cứ sắp xếp lịch hẹn đi, chúng tôi có vài thứ có thể đưa anh xem ý tưởng phác thảo”.
Anh chàng đã gặp họ.
Họ bắt đầu thế này: “Chúng tôi sợ khi phải thông báo với anh tin xấu. Có vẻ như là một ai đó đã triển khai ý tưởng này trước rồi”.
Anh ta suýt ngất.
Họ tiếp tục, “Vâng, không may thay, sản phẩm nhìn rất giống nhau, phẩm cũng thế, tất cả mọi thứ!
Chúng tôi đã thu thập được vài bức hình.
Nếu anh hứa thông tin này được bảo mật khi ra khỏi phòng họp, chúng tôi sẽ cho anh xem”.
Anh gật đầu.
Họ nói, “Anh muốn một sản phẩm pudding thời trang, cổ điển, bóng bẩy ngon miệng, nhưng cao cấp?
Nhìn đây, đối thủ của anh là “Gü”.
Trong tên của họ có một mẫu tự đặc biệt của tiếng Đức (hai dấu chấm) trên chữ U, nên nhìn giống gương mặt cười.
Và nó cùng âm với “goo”, nên nghe vui tai, nhưng cổ điển.Tương tự như Häagen-Dazs”                                Anh chàng khách hàng như muốn tự tử ngay lúc đó.
Anh ta nói, “Không thể tin được. Cái tên quá hấp dẫn!”.
Họ nói, “Vâng, hãy nhìn vào bao bì: nó đậm, tráng lệ và tao nhã.
Khiến người ta thèm thuồng nhưng rất thời trang”.
Anh chàng khách hàng nói, “Chuyện này thật kinh khủng.
Họ chuẩn bị ở khâu nào rồi?”.
Họ đáp, “Đội ngũ bán hàng của họ đã bắt đầu bán sản phẩm. Chúng tôi thật sự lo lắng bởi vì chúng tôi nghĩ họ sẽ thành công”.
Anh chàng khách hàng gào lên, “Anh nói vậy là sao? ‘Nghĩ sẽ thành công’ sao? –
CHẮC CHẮN là họ sẽ thành công rồi! Đây là một sản phẩm tuyệt vời, tên thương hiệu độc đáo, thiết kế bao bì nổi bật.
Đây chính là những gì tôi muốn, khốn khiếp thật!”.

Nói rồi anh ta ngả lưng vào ghế, thất vọng và suy nghĩ về tất cả những thành công mà mình có thể đạt được nếu như
anh có được ý tưởng này sớm hơn.
Khi đó, anh chàng Account của công ty quảng cáo cười và nói, “Chà, nếu anh đã nói vậy, thì tôi có tin tốt cho anh đây”.
Khách hàng: “Hả? Cái gì?”.
Anh chàng Account tiếp lời, “Tôi đã dựng lên câu chuyện đó, chẳng có công ty đối thủ nào cả.
Đây chính là bài thuyết trình của chúng tôi: tên thương hiệu, bao bì sản phẩm và mọi thứ.
Nếu anh muốn, bản kế hoạch này là của anh”.
Khách hàng kể lại anh ta cảm thấy như được tái sinh.
Thay vào sự lộn xộn, ậm ừ, hay do dự, anh đã nắm rõ mọi thứ như một lập trường

Chuyện này không tuyệt vời sao?
Hình như khi biết mình không thể có được thứ gì lại chính là lúc ta thèm muốn nó nhất.
Nên, thay vì những cách bán ý tưởng theo cách thông thường, để khách hàng nghĩ rằng họ còn ngày dài tháng rộng
để cân nhắc đo đếm.
Để lãng phí cho những chi tiết không quan trọng.
Công ty truyền thông nọ đã cho khách hàng thấy được điều gì là quan trọng.
Anh ta sẽ nghĩ như thế nào nếu một công ty đối thủ đã “đi trước mình một bước”.
Và khiến anh đã chậm chân trong cuộc đua ra thị trường?
Khi đó, anh ta sẽ không có ý kiến vụn vặt như là kiểu chữ này, màu sắc nọ.
Anh ta sẽ không lo lắng về màu phông nền sẽ hoàn hảo 100%.
Anh sẽ chỉ ước với Chúa rằng mình đã chọn ý tưởng đó.
Một bài học đáng nhớ!
Hãy cho khách hàng xem ý tưởng trong tình trạng anh ta sẵn sàng đánh đổi tất cả để có nó. Nhưng trễ rồi, ý tưởng này có người làm.
Dìm anh ta vào cơn ác mộng.
Sau đó hãy đánh thức anh và nói rằng đây chỉ là giấc mơ, và anh vẫn có cơ hội để chính tay thực hiện nó này.
Thay vì do dự và nghi ngờ, anh ta sẽ cảm thấy biết ơn và háo hức.
Anh ta sẽ tập trung vào 95% của phần đúng

Thay vì cứ săm soi những chi tiết trong 5% còn lại.
Chúng ta sẽ gặp khách hàng luôn “tiến tới”, không níu giữ bất cứ thứ gì.
Sẵn tiện, tên của khách hàng trong câu chuyện này là James Averdieck.
Và anh ta vừa bán thương hiệu Gü đó với giá 35 triệu đô.

SANYO DIGITAL CAMERA

– Trích “Ngấu nghiến nghiền ngẫm” – Dave Trott

Image credit: desiringgod.org


BÌNH LUẬN

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.