Creative - 16/08/2016

CÓ GÌ ĐÓNG CỬA BẢO NHAU!

Trong marketing nói chung hay quảng cáo nói riêng, ai cũng có một cá tính rất riêng. Mặt tốt là sự sôi động và thú vị mỗi ngày của ngành này. Còn mặt xấu là sẽ có lúc những cái “tôi” to bự này đụng nhau.

Đó là lúc sự chuyên nghiệp lên tiếng.

“Tại sao chúng ta ở đây?”, “Chúng ta được trả tiền để thực hiện điều gì?”, “Khách hàng kỳ vọng gì ở chúng ta?”

Thị trường đã cạnh tranh rất khốc liệt rồi, nên khách hàng rất mong mỏi sự đoàn kết từ trong nội bộ, hay ít nhất là một agency đoàn kết. Chẳng ai có tâm trạng làm việc với một agency đang bận đóng phim Game of Thrones (“Cuộc chiến vương quyền”) hay House of Cards (“Sóng gió chính trường”) đâu.

— TRANH BIỆN VỚI ĐỒNG NGHIỆP VỀ SẢN PHẨM VÀ BẢO VỆ NÓ TRƯỚC KHÁCH HÀNG

– đó là lời khuyên của Robert Solomon, tác giả “Khác biệt từ nghệ thuật quản trị khách hàng”  – tựa sách gối đầu giường của những người nhập môn quảng cáo. Cùng đọc chi tiết nào:

Nhiều năm trước, khi tôi đang phụ trách một khách hàng dịch vụ tài chính lớn, tôi làm việc với một trong những Giám đốc sáng tạo của công ty về dự án sản xuất mẫu quảng cáo báo (print-ad). Tôi tạm gọi anh ấy là Mel. Mel là một người rất kỳ cựu và dạn dày kinh nghiệm. Khoảng một hay hai ngày trước khi buổi thuyết trình, Mel chia sẻ cho tôi những ý tưởng anh ấy định thuyết trình.

Mel là kiểu người sáng tạo thích dán đầy ý tưởng lên các bức tường, nên thường anh ấy cho tôi xem khoảng hơn chục ý tưởng. Với một số khách hàng, quá nhiều ý tưởng sẽ gây bối rối. Nhưng không phải với khách hàng này. Anh ta thích có thật nhiều ý tưởng và phản biện chi tiết trên từng cái. Anh ta thật sự rất tận tâm với dự án và đây là điều tốt. Anh ta rất hào hứng với một căn phòng đầy ắp ý tưởng.

Vì vậy nên tôi cùng Mel đang nhìn vào khoảng 15 ý tưởng dán trên tường phòng họp. Tôi thích khoảng năm ý tưởng trong số đó, khoảng năm sáu ý tưởng khác có thể tiếp tục phát triển, số còn lại tôi nghĩ là khá tệ. Nhìn chung tôi khá hài lòng về những gì mình đang có. Tôi đưa ra vài đề xuất về cách thực thi, rồi tôi nhận xét “Có vài ý tưởng chưa thật sự hiệu quả”. Tôi giải thích tại sao. Với hai ý tưởng Mel đồng ý và quyết định loại bỏ chúng. Chúng tôi bất đồng trong khoảng hai ba ý tưởng còn lại. Tôi đưa ra quan điểm: các ý tưởng chưa tốt sẽ làm yếu cả bài thuyết trình nói chung. Thêm nữa, chúng ta cũng không cần quá nhiều ý tưởng.

Vấn đề là, Mel nghĩ rằng một vài ý tưởng tôi không thích lại là những ý tưởng tốt nhất hiện có. Thế là chúng tôi phải ngồi xuống tranh luận một chút. Chúng tôi không đến mức tranh cãi lớn tiếng nhưng cũng khá “nhiệt”. Cuối cùng, Mel nói là anh sẽ suy nghĩ thêm. Tôi cũng chỉ cần đến vậy: nếu tôi không thể thuyết phục anh ấy thì vấn đề là ở tôi, chứ không phải anh ta.

Hai ngày sau chúng tôi thuyết trình với khách hàng. Mel thuyết trình từng ý tưởng với khách hàng, và khách hàng thích hầu hết chúng nhưng đặc biệt quan tâm đến hai ý tưởng. Một trong hai là ý tưởng yêu thích của tôi, cái còn lại là một ý tưởng tôi muốn loại bỏ nhưng Mel đã giữ lại. Khách hàng quay sang hỏi tôi, “Vậy anh đề xuất ý tưởng nào?”

Thật dễ dàng nếu tôi đề xuất ý tưởng yêu thích của mình và loại bỏ cái còn lại. Dễ dàng nhưng không đúng.

Nhất là khi đồng nghiệp kỳ vọng ở bạn một sự đánh giá rất tận tâm, thấu đáo và chuyên nghiệp với sản phẩm của họ. (Sản phẩm ở đây không chỉ gói gọn trong sản phẩm sáng tạo mà có thể là một đề xuất chiến lược, kế hoạch truyền thông hay một điều gì khác). Bạn nên đưa ra đánh giá này dựa trên sự hiểu biết của mình về thị trường, về nhu cầu và mối quan tâm của người tiêu dùng và sự thấu hiểu kỳ vọng và văn hóa làm việc của khách hàng.

Bạn và các đồng nghiệp không nhất thiết phải luôn đồng thuận. Mọi người sẽ luôn tranh luận và điều này là một phần tất yếu để tìm ra giải pháp đúng đắn nhất. Hãy tiếp tục tranh cãi khi tại văn phòng, nhưng trong buổi thuyết trình – hãy nhất quán và đồng thuận với nhau. Đừng bao giờ bỏ rơi đồng nghiệp hay quay lưng với một ý tưởng nào trước mặt khách hàng.

Tôi không bỏ rơi ý tưởng mà mình không thích. Tôi ủng hộ nó và cả ý tưởng yêu thích của mình. Nhưng khách hàng muốn có một đề xuất chi tiết. Tất nhiên cả tôi và Mel đều đã chuẩn bị đề xuất được đồng thuận trước buổi họp. Vì vậy khi đó, tôi quay sang Mel và nói “Tại sao anh không chia sẻ về đề xuất mà chúng ta đã thảo luận trên đường đến đây nhỉ?”

Mel đã làm vậy. Bạn có thể muốn biết ý tưởng nào được chúng tôi đề xuất. Điều buồn cười ở đây là, tôi cũng không nhớ nữa. Điều duy nhất tôi nhớ là tôi đã tranh biện với đồng nghiệp về sản phẩm nhưng bảo vệ nó trước khách hàng.

(Trích “Khác biệt từ nghệ thuật quản trị khách hàng” – sách marketing bán chạy nhất nhiều tháng trên Tiki.vn)


BÌNH LUẬN

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.