THẮNG THÌ TUYỆT, MÀ THUA THÌ MỚI CÓ KIẾN THỨC

13100962_1738134633100112_7809055894390809826_n

Randy Pausch là giáo sư về công nghệ điện toán ở một trường đại học tại Mỹ.
Ông được mời phát biểu về “Buổi Giảng Cuối Cùng”.
Trường đã mời rất nhiều người nổi tiếng về để diễn thuyết cho chủ đề này.
Chủ đề thì cũng vậy thôi.
Nếu đây là buổi giảng cuối cùng của mình, bạn sẽ nói gì?
Khác biệt ở đây, đó chính là lần này thì đúng là lần giảng cuối cùng của Randy Pausch.
Ông chỉ còn sống được có vài tháng thôi.
Và ông mất sau đó không lâu.
Cái chết luôn có cách riêng để khiến bộ óc tập trung hơn. Nên, lời khuyên ông để lại chẳng tầm thường chút nào.
Bài học quan trọng nhất ông để lại là khi ông còn trong đội bóng bầu dục của trường.
Ngày đầu luyện tập, huấn luyện viên gào lên với ông.
Ông không thể làm gì phù hợp cả, không có gì tốt cả.
Vậy mà, ông thấy những cầu thủ khác chơi còn tệ hơn mình nữa.
Những cầu thủ không thể chạy hay tấn công nhanh nhạy bằng ông.
Cuối ngày, ông ủ rũ ngồi trong phòng thay đồ.
Huấn luyện viên ghét ông, ông còn xớ rớ ở đây làm gì? Ông nên bỏ quách đi cho rồi.
Trợ lý huấn luyện đang lau dọn sau buổi tập tiến lại gần ông và nói: “Chà, có vẻ huấn luyện viên mê cậu        dữ thần, hả?”.
Pausch trả lời: “Trời, nghĩ gì vậy? Ông ta mắng nhiếc cháu cả ngày thì có”.
Trợ lý huấn luyện viên nói: “Chú thấy chứ, thế nên chú mới nói thế.
Ông ấy thấy cháu có khả năng để phát triển nên mới bỏ thời gian cho cháu.
Hãy nhìn những đứa khác xem, ông chả thèm mở miệng nói lời nào nữa là.
Ông biết là không nên phí thời gian đào tạo chúng nó làm gì”.
Đúng lúc ấy, Pausch mới vỡ lẽ ra rằng không phải lúc nào lời phê bình cũng mang tính tiêu cực.
Lời phê bình có thể là cơ hội để phát triển.
Chúng ta luôn nghĩ cứ hễ ai khen mình là tốt với mình. Nhưng khen thì đâu có giúp ta cố gắng hơn.
Khen chỉ có nghĩa là: “Làm tốt đấy, đừng thay đổi gì nhé!”. Khen thì sướng một lúc thôi.
Enzo Ferrari thì diễn đạt theo cách khác. Ông nói: “Đôi khi, lúc thua cuộc người ta lại học được nhiều thứ hơn lúc thắng vinh quang”.
Chỉ trích thường hữu dụng hơn là khen ngợi.
Và cách chúng ta cởi mở để tiếp thu kiến thức và phát triển sẽ giúp khẳng định bản thân mình là ai.
Người lười không muốn phát triển.
Họ chỉ muốn người ta đồng ý rằng mình làm đúng. Họ vui vẻ co mình trong vùng an toàn.
Những người giỏi thì muốn phát triển.
Họ muốn bước ra khỏi vùng an toàn để đi đến thành công mới. Họ muốn tiến lên những nấc thang cao hơn.
Cho nên, họ không tìm kiếm những lời khen tụng, họ tìm những lời góp ý phê bình.
Như Eric Clapton đã nói:

“Nếu bạn biết mình chưa tốt, bạn có cơ hội để hoàn thiện mình hơn”.

 

Winning is nice, but losing is learning
Randy Pausch was professor of computer science at an
American university.
He was invited to give a speech called ‘Your Last Lecture’.
The university invited interesting people to give this talk.
The theme was always the same.
If this was the last lecture you were ever going to give, what
would you say?
What would be the most important advice you could pass on?
The difference was, this really was Randy Pausch’s last lecture.
He only had a few months to live.
And he died soon after.
Death has a way of focusing the mind.
So the advice he gave wasn’t trivial.
One of the most important lessons he learned was when he
made it on to the football team.
On the first day of training the coach began yelling at him.
He couldn’t do anything right, nothing was good enough.
And yet he saw other players getting away with much worse.
Players who couldn’t run or tackle as well as he could.
At the end of the day he sat in the changing room really
depressed.
If the coach hated him, why was he bothering?
Maybe he should just quit.

The assistant coach was cleaning up after training.
He said, ‘Gee, the coach must really like you, huh?’
Pausch said, ‘How do you figure that? He’s done nothing but
chew me out all day.’
The assistant coach said, ‘I know that, that’s exactly what I’m
talking about.
He thinks you’re worth bothering with.
Look at all the other guys he didn’t even talk to.
He can see it’s not worth his energy trying to make them
better.’
That’s when Randy Pausch learned that criticism isn’t always
negative.
Criticism can be a chance to grow.
We always think praise is a good thing.
But praise won’t help you grow.
Praise tells you, ‘You’re doing it right, don’t change.’
Praise is a pleasant feeling for a short while.
Dave Morris was an inspirational advertising teacher.
He describes it like this.
‘I remember when I was first teaching, Ron Collins was taking
a workshop.
He was famous for being a spiky individual to deal with, and
part of the way through he came across a piece of work he
hated.
My word did he let the student know.

He dismantled the work in fine detail, and then kept referring
back to it as the crit progressed.
I was thinking, “You’ve made your point, the student knows
it’s crap, leave him alone.”
But I was too chicken to say anything.
Fortunately Ron found a piece of work he really liked.
So much so, that he disappeared at the end of the crit and
came back with a bottle of bubbly for the student from the
agency fridge.
So the evening ended well.
But as everyone was getting up to go, Ron stopped them all
and said, “The student who won the bubbly has done well,
but that’s all he’ll remember from tonight – how good he is.
Whereas I think the guy over there will have learned the most
from this evening, because he’s had a good kicking and it
hurts, and he’ll make sure this never happens again. So I think
he’ll have got more out of this crit than anyone else.”
And he’s right.
Enzo Ferrari put it differently.
He said, ‘One sometimes learns more from a lost race than a
victory.’
Criticism is often more useful than praise.
And we define ourselves by how open we are to learning and
growing.
Lazy people don’t want to grow.

They just want to be told what they’re doing is right.
They’re happy to stay on the rung they’re on.
People who are good want to grow.
They want to get off this rung and onto the next rung.
They want to get all the way up the ladder.
So they’re not looking for praise, they’re looking for criticism.
As Eric Clapton said, ‘If you’re any good at all, you know you
can be better.’

– Trích “Ngấu nghiến nghiền ngẫm” – Dave Trott

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *