MUỐN SƯỚNG, PHẢI BIẾT CÁCH

13087408_1738132523100323_2547331251856576302_n

Diễn viên Warren Beatty từng dan díu với hàng trăm mỹ nữ tuyệt trần nhất thế gian.
Lần nọ, trong một cuộc phỏng vấn, người ta hỏi ông: “Bí quyết để ông chinh phục phụ nữ quá thành công là gì vậy?”.
Ông trả lời: “Cứ hễ gặp ai tôi cũng hỏi em có muốn lên giường với anh không?”.
Nhà báo ngạc nhiên hỏi lại: “Rồi có thành công không?”.
Beatty đáp: “Chà, tôi bị ăn bộp tai cũng nhiều, nhưng sướng cũng nhiều đó nha”.
Đó là lời khuyên về cuộc sống khá hay.
Khi tôi còn nhỏ, tôi biết một câu cửa miệng đơn giản là vầy nè: “Nếu không hỏi thì không bao giờ biết”.
Nhưng hầu như tất cả chúng ta không muốn hỏi nếu biết rằng câu trả lời không như mong đợi.
Lỡ bị từ chối thì sao?
Lỡ mỹ nhân kia từ chối thì sao?
Lỡ CD (Creative Director – giám đốc sáng tạo) không thích ý tưởng của mình thì sao?
Lỡ Account và Planner không thích thì sao?
Lỡ mọi người nghĩ ý này là liều lĩnh quá thì sao?
Cho đến khi chưa biết chắc câu trả lời là một điều tích cực thì ta sẽ không hỏi.
Trong ngành quảng cáo, tôi hay thấy nhiều người trẻ sẽ không làm gì cả nếu không được cho phép.
Họ không dám liều vì sợ bị khước từ.
Nhưng bị khước từ thì có chết chóc gì đâu.
Đâu phải là dấu chấm hết chứ.
Làm quảng cáo sáng tạo thì chuyện ấy thường mà.
Đối mặt với sự khước từ ấy, cũng thường thôi mà.
Cứ cho là phân nửa số quảng cáo bạn làm là tốt đi.
Cứ cho là CD sẽ duyệt phân nửa trong số đó đi.
Cứ cho là khách hàng duyệt phân nửa trong số đó đi.
Vậy là bạn đạt được tỷ lệ khá hơn hẳn mấy người khác rồi đó. Ngay cả với tỷ lệ đó, bạn chắc sẽ phải làm đến những 16 mẩu quảng cáo mới có được 1 mẩu tuyệt vời.
Nhưng chí ít thì giờ bạn cũng biết được con số rồi đó.
Nếu bạn muốn có 2 mẩu quảng cáo tuyệt vời, mình phải làm 32 mẩu.
Nếu muốn có 3 cái, thì phải làm 48 cái.
Nếu muốn có 4 cái thì phải làm những 64 cái.
Và nếu cứ muốn nhiều thì phải làm ra nhiều hơn nữa.
Nếu tránh sự khước từ, bạn sẽ bỏ qua luôn cơ hội thành công. Cứ có được cái gật đầu đồng ý nhiều hơn cái lắc đầu khước từ thì đời đẹp quá còn gì nhỉ!
Nhưng đời đâu có như mơ thế!
Dù có viết quảng cáo, đi tán tỉnh hay muốn sung sướng                                                                                                          

mà bạn cứ sợ bị khước từ thì có nghĩa là bạn sợ cả thành công luôn đấy.                                                                    

Như ở New York, người ta có câu thế này:

“Phải hôn cả bầy cóc ghẻ, trời mới cho hoàng tử ghé qua”.

 

How to get laid
The actor Warren Beatty had affairs with many of the most
beautiful women in the world.
He was once asked in an interview, ‘What is the secret of your
success with women?’
He said, ‘I ask every woman I meet if she’ll sleep with me.’
The interviewer gasped, ‘Does that work?’
Beatty said, ‘Well, I get slapped a lot, but I get laid a lot too.’
That’s great advice about life in general.
When I was a kid, there was a simple motto: ‘If you don’t ask,
you don’t get.’
But most of us are petrified to ask in case the answer isn’t
what we want.
We’re terrified of rejection.
We’re so frightened of rejection we never ask.
So we never get.
We’re guaranteed failure, but that’s better than rejection.
Because at least no one knows what we wanted.
We’re stopped by thinking too far ahead.
Farmer Jones was ploughing his field and his plough broke.
He thought, ‘Farmer Giles on the next farm over has got a
spare plough, I’ll ask him if I can borrow it.’
And he started walking.

As he was walking he thought, ‘I wonder if he will lend me his
plough.’
As he walked further he thought, ‘He might not. That would
be mean, not to lend someone your spare plough.’
Finally he arrived and thought, ‘I bet he’s just the sort of bloke
not to lend his neighbour his plough.’
And he knocked on the door.
As Farmer Giles opened it he said to him, ‘You can stick your
fucking plough up your arse.’
And that’s how most of us deal with life.
We react to situations that haven’t happened yet.
What if we get rejected?
What if that beautiful girl says no?
What if the creative director doesn’t like my idea?
What if accounts and planners don’t like it?
What if everyone thinks it’s too risky?
What if everyone thinks I’m greedy?
What if everyone thinks I’m a suck-up?
We don’t want to ask a question until we’re guaranteed a
positive answer.
In advertising, I notice young creatives won’t do anything
without permission.
Permission.
They won’t take a chance on rejection.

But rejection isn’t death.
It isn’t the end of the game.
It doesn’t mean it’s all over.
It’s just a speed-bump.
That’s what an ad creative’s job is about.
Handling the rejection.
Let’s say half your ads are good.
Let’s say the creative director approves half of those.
Let’s say planning approves half of those.
Let’s say the client approves half of those.
That would be a better rate than most people experience.
Even at that rate, you’d have to do 16ads to get a good one to
run.
But at least now you know the numbers.
If you want 2good ads to run, write 32ads.
If you want 3to run, write 48.
If you want 4to run, write 64.
And most of life is just like that.
If you avoid the rejection, you avoid the opportunity.
It would be nice if you could always get permission and avoid
the rejection.
But that’s not how it works.
If you can’t handle rejection you limit your possibilities for
success.

Whether you’re writing ads, borrowing a plough or getting
laid.
As they say in New York, ‘You gotta kiss a lotta frogs to get a
prince.’

– Trích “Ngấu nghiến nghiền ngẫm” – Dave Trott

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *