Thông điệp là phương tiện

mot-voi-mot-la-ba-thong-diep-la-phuong-tien

Vào năm 1977, Brian Clough là huấn luyện viên của đội Nothingham Forest .

Đội vừa được thăng hạng lên Giải Hạng Nhất, tiền thân của giải Premiership ngày nay.

Cả ông và trợ lý Peter Taylor đều muốn mua thủ thành củ Stoke City là Peter Shilton.

Họ đã xây dựng đội Forest thành cỗ máy làm bàn.

Giờ thứ họ cần là hạn chế bàn thua.

Họ nghĩ rằng nếu có thể thuyết phục được Shilton về, họ sẽ bất khả chiến bại.

Nhưng, anh chàng này chả mảy may quan tâm.

Anh này không tin rằng Forest là câu lạc bộ đủ tầm.

Taylor muốn đặt thẳng vấn đề với Stoke  và dùng (sự đồng ý của Stoke) để thuyết phục Shilton ký hợp đồng.

Nhưng Clough bảo không.

Clough nói, hãy chờ một tuần đi.

Taylor hỏi, vì sao – một tuần thì có gì khác đâu cơ chứ?

Clough giải thích: “Bây giờ hãy nhìn vấn đề thế này.

Shilton biết rằng ảnh là thủ thành giỏi nhất nước Anh.

Nhưng ảnh không có suất vào đội tuyển vì đã có Ray Clemence ở đó rồi.

Clemence chơi cho Liverpool, Liverpool thì đoạt tất cả các danh hiệu rồi, nên ai cũng nghĩ Clemence giỏi hơn.

Shilton biết ảnh chỉ có thể toả sáng khi được chơi với đội mạnh thôi.

Ảnh tưởng Nothingham Forest không đủ tầm.

Nhưng, hiện tại thì ảnh đang chơi cho Stoke, ở Giải Hạng Hai.

Vậy thì chúng ta hãy nhìn vào lịch thi đấu sắp tới.

Tuần sau Stoke sẽ đấu với Mansfield Town

Mansfield Town – ôi mẹ ơi cái khu khỉ ho cò gáy.

Kiếm hổng ra trên bản đồ luôn.

Mà nếu tìm ra thì cũng không thể ngờ mình sẽ thi đấu trong một sân vận động cũ kỹ, phòng thay đồ tuềnh toàng, khăn dơ và không phòng tắm, vào thứ bảy?

Còn “đám đông” khán giả thì có “đến” một người và con chó anh ta dắt theo.

Hãy hình dung xem Shilton, người lý ra phải được chơi ở những sân bóng lớn tầm quốc tế, sẽ nghĩ thế nào trong hoàn cảnh này?

Anh ấy sẽ chừng nào còn ngồi trong những phòng thay đồ nhỏ như lỗ mũi, hôi hám kiểu tại Mansfield này, thì chả có tương lai gì đâu.

Anh ta sẽ cảm thấy tuyệt vọng và tuột cảm xúc.

Cho nên hãy chờ một tuần, đến khi trận đấu diễn ra, sau đó hãy tiếp xúc và đề nghị anh ta.”

Và họ đã làm y như vậy.

Thế là Peter Shilton đã không thể cầm lòng.

Notthingham Forest có thể mới chỉ được thăng hạng, nhưng họ đang ở vị thế tốt hơn Stoke và Mansfield Town gấp nhiều lần.

Taylor và Clough đã đúng.

Anh chính là mảnh ghép còn thiếu.

Chính Taylor cũng từng là thủ thành, nên anh biết rõ tài năng của Shilton.

Shilton chỉ huy cả khu vực trước khung thành.

Đảm bảo cho cả đội tự tin xông pha ghi bàn.

Và Clough, đã từng là một trung phong, nên ông hiểu Shilton đáng sợ với tiền đạo như thế nào.

Clough nói: ” Ngay cả khi bạn vượt qua được tiền vệ và hậu vệ, thì vẫn còn Shilton trước mặt bạn.

Cảm xúc lúc đó giống như thể tên trộm ngân hàng đã vượt qua được bảo vệ và công an mà đụng phải bức tường cao vút trước mặt.”

Đúng như thế đấy.

Trong mùa đầu tiên ra trận, Shilton đã giữ lưới sạch đến 23 lần.

Có Shilton ở khung thành, Nottingham Forest đã làm nên lịch sử.

Họ đoạt chức vô địch, đánh bại tất cả các đội ở Anh.

Mùa giải sau đó, họ chơi còn đáng kinh ngạc hơn.

Họ vô địch cúp Châu Âu, đánh bại tất cả các đội bóng lớn khắp châu Âu.

Năm sau nữa lại kinh ngạc hơn nữa.

Họ bảo vệ thành công cúp Châu Âu.

Chưa có đội bóng Anh nào, từ đó đến hiện nay, làm được như vậy cả.

Sau đó, Peter Shilton thay thế Ray Clemence trở thành lựa chọn hàng đầu ở vị trí thủ thành cho đội tuyển Anh.

Chúng ta có được một bài học lớn về phương tiện truyền thông trong chuyện của Brian Clough.

Điều quan trọng không chỉ nằm ở nội dung bạn sẽ nói.

Nói khi nào và nói ở đâu cũng quan trọng không kém.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *