Thông thái khác thường

genius-clipart-1

Khi cậu con tôi còn nhỏ, cô giáo bảo muốn nói chuyện với vợ chồng chúng tôi.

Số là cậu Lee này cứ thích đu thành cầu thang.

Đu từ trên đỉnh 3 tầng nhà xuống ấy.

Người ta bảo cậu thôi đi, cậu vẫn làm.

Cô giáo nói với tôi, nhờ tôi bảo cu cậu thôi đừng đu nữa.

Tôi rành cu cậu quá mà, có phải bảo là cu cậu dừng đâu.

Y chang như chuyện mấy mẩu quảng cáo chống uống rượu khi lái xe, hay tuyên truyền đừng hút thuốc vậy đó – tai nạn vẫn xảy ra, nhà vẫn cháy, phổi vẫn chơi với ung thư.

Những mẩu quảng cáo đó nói rằng nếu bạn cứ hút thuốc, uống rượu là sẽ lãnh hậu quả xấu nha.

Say xỉn lái xe tông chết người là xấu.

Phóng hoả, đốt nhà là xấu.

Chết vì thuốc lá là xấu.

Ừ, ai cũng hiểu, những không ai nghĩ chuyện đó sẽ xảy đến với mình đâu.

Cho nên, thay vì bảo cậu con đừng có đu lan cang cầu thang nữa, tôi nghĩ mình có cách hay hơn.

Và, tôi chờ, thứ bảy, vợ tôi đi mua đồ.

Tôi đến nói chuyện với cu cậu: “Này, để bố dạy cho con cách té cầu thang thật chuẩn nhá.”

Đúng ngay 2 thứ mà mấy cậu nhóc mê: vui và lầy.

Tôi đem cu cậu lên đỉnh cầu thang.

Tôi nói: “Quan trọng nhất là phải bảo vệ phần đầu nha. Nên, mình đặt tay lên đầu như vầy nè. Xong, ta lăn xuống như trái banh nha. Đó làm vậy, khi té mình ít bị thương lắm. Rồi, giờ thử đi.”

Thế là cu cậu làm theo y phóc.

Cu cậu té xuống, đứng dậy, la làng: “Ui da, đau quá!”

Tôi nói: “Do con làm không đúng cách đó, nhìn nè,  giơ tay lên, cuộn người, lăn như trái bóng. Chơi lại đi nè.”

Cu cậu làm lại và té y chang như thế.

Cu cậu đứng dậy xoa tay, xoa chân.

Tôi nói: “Gần được rồi, con. Thử lại đi. Giờ vòng tay ôm chặt đầu, mình, rồi lăn như một trái bóng đặc nha.”

Thế là cu cậu té thêm lần nữa.

Lần này, cậu ta vừa đứng dậy ngay lúc vợ tôi về tới nhà.

Cô hỏi: “Cái gì vậy nè?”

Tôi giải thích mình đang chỉ thằng bé cách té cầu thang.

Cô la làng: “Ông bị điên hả trời?”

Tôi kéo nàng ra một bên và nói: “Đây này, nhà trường bảo ta phải nói thằng bé đừng đu cầu thang, không thì nó té từ 3 tầng lầu đập người xuống nhũng bậc thang bê tông, gãy cả xương lưng chứ chẳng chơi. Mà con nó còn nhỏ, biết gì đâu.  Nó nghĩ rằng làm sao có chuyện đó được.

Nếu mình chờ cho nó sáng mắt thì quá muộn màng rồi. Nên anh đang thử làm một vài cách.

Anh dạy nó té là đau lắm, nhưng mà ở cầu thang bọc thảm, nên nó cũng chẳng bị sao.

Mà nếu có gãy cái gì, thì có anh ngay đây, anh sẽ đưa nó đến Chấn Thương Chỉnh Hình ngay.

Và nếu nó che đầu té cuộn tròn, nó bảo vệ đầu.

Thành ra, nếu nó vẫn làm vậy ở trường, thì mình cũng ngăn bớt thương tổn.”

Vợ tôi dịu đi một chút.

Nhưng vợ tôi vẫn không vui, vì cái cách nhảm nhí này.

Con tôi té trầy trật cả tay.

Thế nên, giờ cu cậu thấy té thế là đau đấy.

Sau này, nhà trường nói với chúng tôi, cu cậu đã thôi không đu thành cầu thang nữa rồi.

Đó, muốn nghĩ thông thì nghĩ theo cách lạ đi.

Đừng có lặp đi lặp lại đúng một cách mà ta đã biết nó không hiệu quả.

Lội ngược dòng, đổi thế bí đi.

Hãy tìm giải pháp mới, thế mới “đã thông”.  

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *