Nói ra mới tốt

noi-ra-moi-tot

Người ta thường không thích nghĩ về cái chết.

Và dĩ nhiên là người ta cũng không thích nói chuyện về cái sự này luôn.

Thế hệ mẹ tôi thì không ngại nói về chuyện này.

Khi tôi ở độ tuổi đôi mươi, cha tôi mắc bệnh ung thư.

Lúc đó cha đã vào giai đoạn cuối và phải nhập viện.

Tôi chưa từng bị mất người nào quá thân thiết với mình hết, nên tôi cũng không biết sự ra đi của ông ảnh hưởng đến tôi thế nào.

Thành ra tôi nghĩ, trong lúc ông còn sống thì tôi nên lo an bài chuyện hậu sự,  chứ khi ông mất rồi có khi tôi không đủ sức mà làm.

Tôi nói với mẹ tôi sẽ chuẩn bị cho cha một mảnh đất phúc trong nghĩa trang địa phương.

Mẹ muốn hai mảnh liền nhau, để sau này mẹ sẽ được chôn cạnh cha.

Lúc đó ở chỗ mẹ tôi có dì Polly đang ngồi uống trà.

Dì Polly là em của mẹ tôi, lấy em của bố tôi, chú Fred, thành ra, nhà dì và tôi khá thân nhau.

Dì Polly hỏi liệu tôi cũng có thể thu xếp luôn 2 chỗ cho dì và chú Fred ở cạnh bố mẹ luôn không.

Để họ đoàn tụ mồ yên mả đẹp.

Tôi nói để tôi cố xem sao.

Và rồi tất cả cùng hỏi: “Ủa, rồi còn chú Harry thì sao ta?”

Chú Harry là em của họ, sống ở gần đó.

Vì chú Harry không lập gia đình, nên thân là chị lớn – họ rất quan tâm lo lắng cho chú.

Họ cũng không muốn sót chú ra.

Họ hỏi xem liệu tôi có thể tìm cho chú một chỗ cạnh mình luôn không.

Thế là tôi đi đến nghĩa trang và hỏi xem họ còn 3 khu đất trống liền nhau không: 2 khu đôi – một khu đơn.

Tôi không thích khu mới, gần đường đi, ồn ào lắm.

Ở phía nghĩa trang cũ, có 3 chỗ liền kề, đó là khu yên ắng hơn nhiều.

Thế là tôi dắt mẹ và dì Polly tới coi sao.

Tôi nói: “Mẹ ơi, mẹ và cha sẽ ở chỗ này, dì Polly và chú Fred sẽ ở bên cạnh, rồi đến chú Harry ở đầu cuối.

Ở đây nhiều cây, nhiều bóng mát, và còn có cả băng ghế nghỉ chân nữa, mẹ đến viếng cha cũng tiện. Mẹ thấy sao?”

Mẹ và dì Polly rất ưng chỗ của mình.

Mẹ chỉ vào một căn nhà gạch nhỏ gần đó và nói: “Biết sao không, mẹ thích nhất chính là nhà vệ sinh ở ngay ở kia.”

Chà, tôi khựng lại.

Tôi phì cười và nói: “Mẹ ơi đừng lo, mẹ sẽ không cần đội mồ dậy để đi vệ sinh đâu.”

Mẹ nhíu mày và đáp: “Mẹ đâu có nghĩ về chuyện mẹ đi vệ sinh, mẹ nghĩ đến những người sẽ đến viếng mình, cần giải quyết là có chỗ tâm sự liền con ơi.”

Đúng là…. mẹ mà.

Ngay cả khi lìa trần, mẹ vẫn lo lắng cho nhu cầu “giải toả tâm sự” của khách viếng.

Nhưng tôi thấy thích vì chúng tôi đã cởi mở nói chuyện với nhau về vấn đề đó.

Ngày nay, dĩ nhiên, nếu thứ gì đó “nhạy cảm” quá thì ta tránh không nói về chúng.

Ta gạt phăng, giấu phắt nó đi.

Trời không cấm, ta cũng không nói vì nó làm ta thấy khó chịu, không thoải mái.

Nên chúng ta tránh bàn luận về những chuyện đó.

Và như thế thì không tốt chút nào.

 

Không nói là bước đầu tiên dẫn đến ngưng luôn suy tư về điều gì đó, đấy.

— trích “Một với Một là Ba” của Dave Trott, copywriter huyền thoại người Anh – đồng tác giả của  sách “Ngấu Nghiến Nghiền Ngẫm”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *