ĐỪNG CỐ ĐỂ NGƯỜI TA THÍCH NỮA!

13164189_1742811562632419_3497402908768098878_n

Jack Dee dành cả đời để cố gắng thành danh hài.
Bốn năm trời ông chôn chân trong rạp xiếc, làm diễn viên hài độc thoại (Stand-up comedian) mỗi đêm.
Ông cố làm sao để khán giả thích mình.
Có vài đêm, ông làm vài người cười, vài đêm, chả ai cười cả.
Ông cố thử hết tất cả các cách có thể.
Ông cố tươi cười.
Ông cố thâm thúy.
Ông cố làm mình ngố ngố.
Ông cố trở nên trơ trẽn.
Vậy mà không ra tích sự gì cả.
Và trong suốt quãng thời gian đó, ông vẫn phải làm bồi bàn vào ban ngày.
Ông cũng chẳng kiếm được khá hơn việc tấu hài độc thoại là mấy đâu.
Và ông cứ cố, tuần được, tuần không.
Ông bị mất việc làm ban ngày vì không đủ sức làm việc.
Bạn gái bỏ vì ông bị sự nghiệp ám ảnh và trở nên nhàm chán.
Dần dần, ngay cả ông cũng nhận ra.
Ông tệ quá.
Ông phải suy tính đến thứ chưa bao giờ mình nghĩ đến.
Ông suy tính bỏ cuộc.
Ông phải thừa nhận rằng mình sẽ không thành công đâu.
Và một khi ông đã thừa nhận, ông trút đi gánh nặng trên vai.
Giờ thì ông không cần làm ai cười chi nữa.
Giờ thì ông không quan tâm khán giả có thích mình hay không.
Ông chỉ còn có 1 tuần diễn nữa thôi, cho nên, làm cho tới cho thỏa đi.
Cho nên, đêm đó, ông bước lên sân khấu, là chính mình, không cười cũng chả nói gì cả.
Ông trừng mắt nhìn khán giả.
Rồi ông nói: “Quý bà quý ông đang nhìn chằm chằm vào một đống bị thịt chả ra gì đấy!”.
Họ bắt đầu cười.
Ông nói: “Cười cái gì mà cười, cười thương hại thì cười mà chi, đây không thèm”.
Họ cười lớn hơn.
Ông nói: “Ai mướn? Em chả, em chả, còn có một tuần, xong em phắn đi làm việc đứng đắn đây”.
Khán giả cười khà, họ lắc đầu, đập bàn, cười lớn.
Họ chưa bao giờ thấy một diễn viên hài lạ đến vậy.
Suốt cả buổi diễn, ông cứ nói tưng tửng như thế.
Và cuối buổi, ông nói: “Rồi, xong. Mời chư vị phắn cho”.
Và khán giả vỗ tay rần rần, họ đứng cả dậy vỗ tay.
Mỗi đêm ông lại cứ làm như thế và quản lý đề nghị được ký hợp đồng với mức lương tăng gấp đôi.

Bởi vì, Jack Dee đã là chính mình.

Thật sự là chính mình.
Nên, ông nổi danh là danh hài thành công nhất nước Anh.


Quay lại chuyện quảng cáo, tôi nhận được rất nhiều email, thư từ, điện thoại từ rất nhiều sinh viên và người đã tốt nghiệp.
Lúc nào họ cũng hỏi tôi làm sao để thò chân vào ngành quảng cáo.
Ngành quảng cáo muốn họ thành gì?
Họ nên đi học hay đi làm để lấy kinh nghiệm?
Portfolio của họ nên tập trung tác phẩm digital hay TVC?
Họ nên rải truyền đơn hay tập trung ở vài agency hàng đầu? Agency muốn gì?
Ý kiến của tôi về việc họ nên làm gì?
Họ có thể gặp tôi để xin tư vấn được không?
Họ đang giống như Jack Dee lúc trước khi thành công đó.
Họ tìm ai đó khuyên họ làm thứ mà người ta sẽ thích.
Rồi cuối cùng, chắc chắn họ cũng sẽ giống như những người khác thôi.
Giống như chuyện đã không thành với Jack Dee, việc sẽ không thành theo cách đó với ngành quảng cáo và cũng không ổn với họ đâu.

Cách tốt nhất là trở nên khác biệt đi.

Hãy tìm ra cách để mình khác biệt.
Rồi cứ thế mà làm thôi.
Đó mới là sức mạnh.
Đó là sáng tạo.
Đó chính là thứ mà người ta đang tìm kiếm.

 

Stop trying to be liked
Jack Dee spent ages trying to make it as a comedian.
For years he plugged away, every night on the stand-up
circuits.
Trying to get the audience to like him.
Some nights he’d get some laughs, some nights he wouldn’t.
He kept trying to work out what he ought to do.
He tried being cheerful.
He tried being thoughtful.
He tried being nerdy.
He tried being cheeky.
Somehow nothing worked.
And all the while he had to keep his day job as a waiter.
He was getting paid next to nothing as a stand-up comedian.
Meanwhile there were loads of other stand-ups trying to get
the audience to like them, too.
All trying to work out what the audience wanted.
All trying to change so they’d be liked.
All waiting for inspiration to tell them what they ought to be
doing.
And every night, just like them, Jack Dee would try something
different.
And every night some of it worked and some didn’t.
And every night he got more desperate.

And he carried on, week in, week out.
He got fired from his day job for being too tired.
He became a drunk from worrying about it.
His girlfriend left him because he became obsessed and
boring.
Eventually, it was obvious even to him.
He was crap at it.
He had to think the unthinkable.
He had to think about giving up.
He should accept that he was never going to make it.
And once he accepted that, it was like weight coming off his
shoulders.
Now he didn’t have to get laughs any more.
Now he didn’t care if the audience liked him or not.
He only had one week of bookings left; he might just as well
have fun.
So that night he walked on stage as himself, and didn’t smile
or say anything.
He just glowered out at the audience.
Eventually he said, ‘Well, you look a right fucking miserable
lot.’
They started to laugh.
He said, ‘Shut up, I don’t want your pity laughter.’
They laughed louder.

He said, ‘Who asked you, anyway? I don’t give a fuck. I’ve only
got another week then I’m getting a proper job.’
The audience were laughing, shaking their heads and
banging tables.
They’d never seen a comedian like this.
He carried on like that all through his performance.
At the end he said, ‘Right, I’m finished. You can all fuck off
now.’
And he got a standing ovation.
He did the same thing every night, and the manager offered
him a contract at double the wages.
Because Jack Dee did what was actually true for him.
He was himself.
And that was what made him different.
What made him one of the most successful comedians in
the UK.
I get lots of letters, emails and phone calls from students
and graduates.
Always asking me what they should do to get into
advertising.
What does advertising want them to be?
Should they go to college or do work experience?
Should they have a portfolio that focuses on digital, or
TV ads?

Should they do mass-mailings or concentrate on top
agencies?
What do agencies want?
What do I think they should do?
Can they meet up with me and get my advice?
I think this is a formula for failure.
They are behaving like Jack Dee before he got successful.
They are looking for someone to tell them what to do to be
liked.
They’ll just end up making themselves the same as everyone
else.
It didn’t work for Jack Dee, it doesn’t work in advertising and
it won’t work for them.
What works is being different.
Don’t try to be liked.
Find out how you’re different.
Then be that.
That’s where the power is.
That’s what’s new.
That’s what’s wanted.

– Trích “Ngấu nghiến nghiền ngẫm” – Dave Trott

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *