Diễn dịch lại yêu cầu

dien-dich-lai-y

Jerry Weintraub là một chuyên viên truyền thông trẻ chịu trách nhiệm quảng bá cho các buổi hoà nhạc.

Cuối cùng thì anh cũng kiếm được “hợp đồng làm ăn” tuyệt nhất cuộc đời của mình.

Anh bàn bạc với Elvis Presley để được quảng bá một chương trình lưu diễn của ông.

Nếu tour diễn thành công, Weintraub sẽ thành công trong sự nghiệp.

Nhưng nếu thất bại, coi như nghiệp anh đi tong.

Anh không những mất hiền tiền bạc, mà tiếng tốt thì tan, tiếng xấu thì lan truyền nữa.

Sẽ chẳng có một nghệ sỹ nào sẽ nhờ anh quảng bá giùm nếu thất bại.

Elvis chỉ có một điều khoản duy nhất: “Tôi không muốn thấy bất kỳ ghế trống nào trong các buổi biểu diễn của mình.”

Với Weintraub, nghe vậy cũng hợp tình hợp lý.

Thực tế, ngay cả trước khi tour diễn bắt đầu, chỗ ngồi trong các buổi diễn vào giờ tối đều được bán hết.

Điều này làm Weintraub thắc mắc liệu mình có thể bán thêm vé cho các buổi biểu diễn vào giờ chiều hay không.

Nghĩ thế, anh đã yêu cầu quản lý của địa điểm đầu tiên quảng cáo cho suất diễn ban ngày.

Vào buổi sáng của ngày diễn, Weintraub lên văn phòng của quản lý.

Anh thấy có một xấp vé dày trên bàn.

Người quản lý bảo rằng còn vài trăm vé chưa bán được vì đó là buổi diễn ban ngày.

Bỗng anh thấy đời tiêu tan trong mắt.

Elvis Presley sắp ra sân khấu biểu diễn và sẽ thấy thứ ông đã dặn là không muốn thấy.

Vài trăm ghế trống cơ đấy.

Weintraub nghĩ sự nghiệp mình thế là toi rồi.

Làm sao mà anh có thể lấp đầy cả rạp chỉ trong vài giờ nữa thôi cơ chứ?

Thế rồi, anh nhận ra, lấp đầy rạp hát không phải là yêu cầu.

Yêu cầu là: “tôi không muốn thấy bất kỳ ghế trống nào”.

Thế là Weintraub bảo công nhân cất mấy cái ghế ở hàng sau rạp đi.

Khi Elvis bước lên sân khấu, ông thấy cả một rạp đầy, không có một ghế nào trống cả.

Buổi hoà nhạc và tour diễn trở thành bước ngoặt trong sự nghiệp của Weintraub.

Anh trở thành chuyên viên quảng bá buổi diễn vĩ đại nhất nước Mỹ.

Nhiều năm sau đó, các nhà hoạt động vì môi trường gặp một vấn đề rất khác ở Bắc Cực.

Những tay săn hải cẩu đánh chết hàng ngàn con hải cẩu con.

Những tấm da hải cẩu non là nguyên liệu để làm thành những chiếc áo khoác da mềm mại tuyệt mỹ.

Mấy tay thợ săn cứ việc tiến lại, nghiền nát đầu mấy chú hải cẩu non.

Câu hỏi của các nhà hoạt động là làm sao để ngăn chúng giết hải cẩu.

Bọn thợ săn quá nhiều làm sao có thể lẻ tẻ ngăn chặn chúng được.

Chưa kể, đám thợ săn rất hung dữ và bạo lực nữa.

Thế rồi, các nhà hoạt động nhận ra, yêu cầu ở đây không phải là ngăn thợ săn.

Yêu cầu là làm sao ngăn việc hải cẩu con khỏi bị giết.

Thế là họ bỏ qua lũ thợ săn và tập trung vào việc loại bỏ lý do khiến đám hải cẩu con bị giết.

Các nhà hoạt động đã đi dọc Bắc Cực với những lọ sơn.

Rất đơn giản, họ xịt sơn lên da của đám hải cẩu non.

Đám hải cẩu non chả để ý, khi sơn đã khô, đám hải cẩu còn không thể biết mình đã bị xịt sơn ấy chứ.

Nhưng, vệt sơn làm hỏng tấm da để làm áo khoác.

Giờ thì đám thợ săn còn giết hải cẩu con để làm gì, chúng có bán được da nữa đâu.  

Cả Jerry Weintraub và những nhà hoạt động đều đã ngộ ra cùng một chân lý.

Vật lộn với một yêu cầu khó chưa chắc sẽ giúp nảy ra sáng kiến gì đâu.

Sáng kiến đến từ việc lội ngược dòng, lật ngược yêu cầu và tìm ra một câu trả lời khác.

Tái diễn dịch yêu cầu brief thường chính là cách giải quyết vấn đề đấy nhé.

— trích “Một với Một là Ba” của Dave Trott, copywriter huyền thoại người Anh – đồng tác giả của  sách “Ngấu Nghiến Nghiền Ngẫm”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *