Sáng tạo thần sầu

creative

Tôi có một cậu học trò cũ, cậu ấy có một câu chuyện hay ho mà tôi thích lắm.
Cậu là một tài năng, rất sáng tạo và là một Copywriter thần sầu.
Cậu làm ra những mẩu quảng cáo rất hay ho và làm việc ở một công ty hàng đầu đáng mơ ước.
CEO của công ty này vừa giàu vừa có tiếng.
Vị CEO ấy biết là Charles Saatchi – tên cậu ta – rất thích mỹ thuật đương đại.
Điều này khơi gợi trí tò mò thích thú của ông.
Vậy là, ngài CEO quyết định tìm hiểu về mỹ thuật đương đại.
Ông đã đến tất cả những nhà triển lãm, xem nhiều tác phẩm mỹ thuật hiện đại.
Rốt cuộc thì vị CEO cũng tìm thấy một tác phẩm mà mình yêu thích.
Đó là một bức tranh Acrylic, vẽ nhiều ô vuông có màu sắc khác nhau.
Ông treo nó trang trọng, ở trong phòng làm việc của mình.
Nhìn rất ấn tượng!
Sau giờ làm việc, trong một quán rượu nhỏ, cậu học trò của tôi đã nghĩ ra một trò thú vị.
Khi mọi người đã về, cậu trở lại phòng sản xuất của công ty.
Cậu lấy cuốn bảng màu Pantone cùng với một cây kéo.
Cậu đem cuốn bảng màu đó vào phòng của CEO.

Cậu đưa cuốn bảng màu lê ngang với bức tranh và so màu.
Rồi cậu cắt từng ô vuông trong cuốn bảng màu ra.
Cậu rải mấy ô vuông đó trên thảm, ngay dưới bức tranh.
Xong việc, cậu về nhà.
Sáng hôm sau, CEO bước vào văn phòng.
Ông tự hào nhìn bức tranh nghệ thuật đương đại trong phòng.
Ông gọi cô thư ký vào và giảng giải cho cô nghe
những điều tuyệt vời đã tạo nên kiệt tác quý giá này.
Rồi, cô ấy hỏi: “Sếp ơi, mấy miếng vuông trên sàn này là gì vậy?”.
Ngài CEO nhặt chúng lên, ngắm nghía kỹ càng.
Mấy miếng này có kích cỡ và màu sắc y chang như những hình vuông trong tranh.
Ông lập tức bảo cô thư ký: “Gọi ngay cho nhà triển lãm, nơi tôi đã mua bức họa này!”.
CEO đã nói với nhà bán tranh thế này: “Chúa ơi! Xem này, ông bán cho tôi một bức tranh có vấn đề!”.
Nhà bán tranh hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Cố kìm nén cơn giận, ông nói: “Vài mảnh vuông đã rơi khỏi bức tranh”.
Nhà bán tranh khẳng định không thể nào có chuyện đó.
“Đừng có nói với tôi rằng không thể có chuyện quái gở đó xảy ra!
Tôi đang đứng trước bức tranh và cầm mấy mảnh rơi đây này”, ông CEO gào lên.
Nhà bán tranh phân trần: “Tôi rất tiếc, nhưng chuyện đó không thể có! Đó là một bức tranh Acrylic. Mấy ô màu đó được vẽ ra mà, làm sao mà chúng có thể rơi xuống được”.
Ông CEO chết lặng.
Ông sững sờ nhận ra sự thật.
Cúp máy.
Thật bẽ bàng!
Ông trở thành trò cười cho nhà bán tranh và cô thư ký.
Kể từ đó, ngài CEO dừng sưu tập tranh đương đại.
Và, cậu học trò cũ của tôi cũng không cần phải chờ để nhận thư thôi việc.
Anh tìm một công việc mới.
Tôi nghĩ, điều mà cậu đã làm quả thật là sáng tạo thần sầu.
Trò đó thật đơn giản mà sáng tạo quá, tôi nghĩ vậy.
Và, đây là một ý tưởng ma mãnh mà khéo léo quá chừng!
Cậu đã không nói, không làm, không bất cứ gì cả.
Cậu chỉ rắc mấy miếng giấy lên sàn.
Và để trí tưởng tượng lo nốt phần việc còn lại.
Tôi nghĩ, chúng ta chắc đã rút ra bài học về cách thức bộ não vận hành qua mẩu chuyện này.
Có một điều, các bạn cần biết, làm ngành sáng tạo là trò chơi với trí óc con người.

– Trích “Ngấu nghiến nghiền ngẫm” – Dave Trott

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *