Hình họa hài hước

humour-smiles

Tôi bị cận thị.
Thế nên, tôi thường đeo kính áp tròng.
Mấy năm trước, tôi biết đến phẫu thuật mắt bằng tia laser.
Ồ, tuyệt diệu quá đi chứ!
Bạn có thể chỉnh tật mắt và sẽ không còn cần phải
đeo kính áp tròng nữa.
Bạn sẽ có cặp mắt long lanh như những người bình thường.
Lúc bấy giờ, phương pháp này cũng còn mới lạ, nên tôi chẳng
tìm ra ai đã từng thực hiện phẫu thuật để hỏi kinh nghiệm cả.
Nhưng, tôi quyết liều, cứ thử xem sao.
Họ nói rằng chỉ là tiểu phẫu thôi.
Chỉ cần thực hiện thủ thuật sau khi gây tê là xong, rồi sau đó,
tôi có thể về đi làm bình thường.
Nghe có vẻ hợp lý, tôi sắp lịch hẹn làm ngay vào giữa ngày ở
bệnh viện Cromwell.
Họ cho tôi ngồi vào một cái ghế, banh mi mắt của tôi bằng mấy
cái gọng y hệt như trong cuốn truyện “A Clockwork Orange”(3).
Sau đó, tia laser sẽ đốt lớp trên của giác mạc.
(Chắc là họ sẽ đốt vừa đủ để định hình lại giác mạc của tôi sao cho phù hợp nhất)
Rồi, họ bịt mắt tôi lại.
Sau đó, tôi gọi taxi và đi về.
Tôi ngồi xuống bàn làm việc, lấy vài tờ kịch bản lên xem, trời ơi, chữ nghĩa nhào lộn trước mắt tôi.
Tôi không thể nhìn rõ được.
Vài chữ thì nhìn có vẻ rất gần và vài chữ thì nhìn cứ trôi xa xăm sao ấy.
Tôi chớp chớp mắt, cố nhìn cho rõ, nhưng chữ nghĩa cứ phình to thu nhỏ liên tục.
Hiện tượng này giống như bạn cố đọc chữ thông qua mặt hồ đầy sóng động đậy vậy.
Tôi ngã đầu ra sau để đọc mấy chữ bự, và cúi gần lại để nhìn chữ nhỏ.
Tôi bắt đầu thấy xây xẩm mặt mày rồi nha.
Tôi nhìn thử vào mấy tập kịch bản khác trên bàn.
Mấy cái trên đầu cứ lênh đênh lềnh phềnh quá chừng, đến nỗi tôi không thể thấy hết phần còn lại nữa.
Tôi thấy say sóng nha.
Tôi ngó qua cái đồng hồ.
Thôi tiêu rồi, cái đồng hồ cũng chòng chành với mấy con số lắc lư là lạ lắm.
Tôi không tài nào nhìn rõ cái đồng hồ nữa.
Tôi có cảm giác ngồn ngộn.
Chắc là não bộ của tôi còn bị ảnh hưởng vì cái phẫu thuật laser vừa rồi.
Tôi nào có ngờ chuyện sẽ thế này đâu.
Tốt nhất là tôi nên đi về, đánh một giấc, hy vọng khi thức dậy mọi việc sẽ đâu vào đấy.
Nghĩ là làm, tôi gọi một chiếc taxi, đi về thẳng nhà và lăn vào giường.
Sáng hôm sau thức dậy, tôi thấy đỡ hơn nhiều.

Tôi thay đồ, rồi đi làm.
Tôi vào bàn làm việc, thấy mọi giấy tờ hồ sơ vẫn ở nguyên đấy.
Tôi nhìn chúng, ồ, có vẻ ổn nhỉ.
Mọi thứ đã trở lại kích cỡ bình thường, không có gì trôi lềnh phềnh trước mắt mình nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà, nhìn vào thùng rác, tôi thấy có mớ giấy bùi nhùi.
Tôi lấy vài tờ ra xem thử, trời ơi, những con chữ lại lênh đênh trong tầm mắt tôi nữa này.
Con chữ cứ to to rồi nhỏ nhỏ, lềnh phềnh trong mắt.
Thế là tôi gọi cô thư ký vào.
Tôi hỏi: “Nicky, cái mớ bòng bong trong rổ rác này là sao vậy em?”.
Cô cười sặc sụa, trả lời: “À, dạ, Gorden đã photo hết tất cả mọi thứ trên bàn của anh, làm cho chúng méo mó. Anh ấy muốn khi làm xong phẫu thuật về, anh sẽ thấy mọi thứ xiêu xiêu vẹo vẹo. Ảnh làm cái đồng hồ y vậy luôn đó. Em có nói là chơi vậy hơi ác nhưng ảnh nói không sao, anh vui tính mà”.
Công bằng mà nói thì cũng vui đấy nhỉ.
Vài ý tưởng quá hay mà không thực hiện thì quá uổng.
Dù cho ý đó có hơi bá đạo một tẹo cũng chả sao.

– Trích “Ngấu nghiến nghiền ngẫm” – Dave Trott

——————————————————————————

(3) “ClockWork Orange” là tiểu thuyết gây chấn động của nhà văn Anh Anthony Burgess viết vào năm 1962. Truyện sau đó dựng thành phim năm 1971. Tuy nhiên, Anthony Burgess lại cho rằng bộ phim có tính bạo lực và tình dục cao này không truyền tải được ý nghĩa của tập sách. Ông thấy hối tiếc vì truyện của mình được dựng thành phim. Cả truyện và phim này đều nằm trong top 5 câu chuyện gây tranh cãi nhất

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *