SỰ KHÁC NHAU GIỮA HIỆU SUẤT VÀ HIỆU QUẢ

ngau-nghien-nghien-ngam-quote

Bố tôi là một cảnh sát cổ hủ đích thực.
Thời điểm ông làm cảnh sát, mọi người còn chạy vòng quanh bằng xe đạp.
Một ngày nọ, khi đang tuần tra qua vài con đường.
Ông thấy một chiếc xe lu đang cán lại phần nhựa đen mới trải. Cùng lúc đó, một người đàn ông đang chạy xe đạp đang trên cùng đoạn đường.
Anh ta bỗng dưng té xe.
Và trong lúc cố gắng lăn ra khỏi lớp nhựa nóng, anh chàng suýt lăn vào bánh xe lu.
Ơn giời! Anh ta đã xoay xở để không bị “cán mỏng” trong gang tấc
Nhưng tiếc thay, bánh của chiếc xe lu “vừa kịp” lăn tới chân của gã.
Ngay mép bắp đùi.
Do sức ép, da đùi bị giãn và xé toạc ra làm hai, từ hông tới đầu gối
Chỉ nghe thôi cũng thấy “thốn” trong người.
Anh ta la lên và ngất lịm.
Khi bố tôi bước xuống xe đạp, người đàn ông đó đã bất tỉnh và

bị nghẹn.
Anh đang nuốt lưỡi của mình.
Phần thịt đùi của anh ta đang phơi ra và trải trên nền đất.
Phần xương đùi nằm ở trên.
Trong trường hợp đó, bạn sẽ làm gì đầu tiên?
Bố tôi nghĩ việc giữ cho anh ta sống sót là điều quan trọng.
Ngay lúc đó, anh ta cũng đang bị nghẹn sắp chết.
Vì đang tự nuốt lưỡi của mình.
Bố tôi lập tức lấy con dao bỏ túi và chặn lưỡi của anh ta lại.
Và ông đâm qua lưỡi anh.
Lúc đó, anh ta không thể nuốt lưỡi của mình nữa.
Sau đó, chuyện kế tiếp là cầm máu và cố gắng cứu cái chân.
Nên bố tôi hỏi những người xung quanh xem ai có kim ghim
và dây không.
Một người phụ nữ gần đó chạy nhanh vào nhà và mang những vật dụng đó cho bố tôi
Sau đó, ông cố gắng nhặt bớt những viên sỏi nhỏ ra khỏi phần thịt đùi của gã kia.
Và ông ấy quấn phần thịt đùi lại quanh mình.
Với kim ghim và sợi dây, ông bó sát phần thịt đùi lại với nhau.
Tôi từng hỏi bố, người đàn ông ấy sao rồi?
Bố tôi có gặp lại anh ta vài lần sau hồi phục.
Lưỡi của anh ta có thể hơi đau và chân sẽ không lành lặn đẹp đẽ như ngày xưa.
Nhưng anh ta vẫn còn sống và có đủ hai chân.
Nếu bố tôi lo lắng làm tổn thương lưỡi của anh ta.
Nếu bố tôi lo việc để lại vết sẹo trên chân của anh ta.
Nếu ông có bất kỳ thể hiện nào của do dự hoặc run sợ, người đàn ông đó có lẽ sẽ không sống để đi qua đi lại.
Thay vì lo lắng cho những chi tiết khác, bố tôi đã giải quyết đúng những việc quan trọng.
Điều này trái ngược hoàn toàn với cách ngành quảng cáo chúng ta làm việc.
Chúng ta đã sắp xếp thứ tự công việc đúng chưa?
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bố tôi xử lý tình huống theo cách mà chúng ta làm việc.
Đầu tiên, ông sẽ không đụng vào nạn nhân cho tới khi có một công ty tư vấn nghiên cứu độc lập nghiên cứu kỹ lưỡng. Họ sẽ tuyển lựa và thực hiện vài cuộc thảo luận nhóm (focus group) với những người có “chân lành lặn”.
Sau đó họ sẽ xem xét kết quả thu thập được.
Hiển nhiên, họ sẽ nói lại với bố tôi những gì họ phát hiện ra. Họ sẽ nói với bố tôi, trên căn bản, có một vấn đề nghiêm trọng với cái chân.
Và có vài cách mà bố tôi có thể tiếp cận vấn đề để giải quyết.
Họ sẽ tổ chức vài buổi hội thảo ý tưởng (ideation workshop). Sau đó, họ sẽ thuyết trình vài cách tiếp cận tình huống.
Cuối cùng, mọi người sẽ đồng ý với một hướng giải quyết được nhiều đồng thuận.
Chữa cái chân và phục hồi chức năng của nó, nếu có thể.
Đó sẽ là yêu cầu sáng tạo cho… phòng sáng tạo.
Đến một lúc nào đó, người của phòng sáng tạo sẽ quay lại với một ý tưởng tuyệt vời cho việc chữa trị cái chân.
Ý tưởng này sẽ được khảo sát qua nhiều nhóm người “chân lành lặn”.
Những người tham gia khảo sát sẽ có ý kiến.
Nêný tưởng ban đầu sẽ cần được thay đổi và điều chỉnh.
Họ đều đồng thuận làm cho ngón chân cái ngắn lại, ít lông chân lại, làm cho phần móng mỏng hơn.
Khi mọi thứ được nhất trí, họ sẽ lấy báo giá từ những nhà sản xuất.
Những nhà sản xuất tốt và nổi tiếng nhất hiển nhiên sẽ có giá cao. Nhưng đây sẽ là một giải pháp chữa trị hoàn hảo cho cái chân. Nên bây giờ mọi người sẽ chú ý vào chi tiết.
Làm sao để có màu da hoàn hảo, hình dáng của đầu gối và cổ chân
Và cuối cùng, giải pháp chữa trị cũng đã hoàn thành.
Sẵn sàng để sử dụng.
Nhưng có một vấn đề
Người đàn ông bị thương đã chết cách đây 6 tuần, trước khi cái giải pháp kịp hoàn thành.
Đâu đó, mọi người đã ưu tiên công việc sai.
Ai ai cũng lo lắng về việc làm đúng từng chi tiết nhỏ nhất.
Họ quên mất mục đích của công việc.
Họ để tâm nhiều về “hình dáng”, và quên mất “chức năng”.
Họ đã dồn nhiều công sức cho việc thực thi, và bỏ quên ý tưởng. Họ quan tâm quá nhiều đến “hiệu suất”, và quên mất “hiệu quả”.

 

The difference between efficiency and effectiveness
My dad was a real old-fashioned copper.
In the days when they used to ride around on bikes,
One day he was riding past some road works.
A steamroller was going up and down over the hot tar they’d
just laid.
Another bloke was riding his bike past the same road works.
For some reason the bloke fell off his bike.
And in trying to avoid the hot tar he nearly rolled under the
steamroller.
He only just managed to escape being squashed flat.
But the steamroller did just catch the edge of his leg.
It ran along the length of his thigh.
The skin was stretched so tight, the thigh split open, from the
hip to the knee.
The pain must have been excruciating.
The man screamed and passed out.
By the time Dad got off his bike, the man was unconscious
and choking.
Swallowing his tongue.
All the flesh on his thigh was laid open, flat on the ground.
The exposed thigh bone was lying on top of it.
So, in that situation, what’s the first thing you do?
Dad thought the first thing to do was keep the bloke alive.

Currently he was choking to death.
He was swallowing his tongue.
So dad took out his penknife and pulled the bloke’s tongue
out as far as he could.
Then he stuck the penknife through the tongue.
Now the bloke couldn’t swallow it.
Right, next thing, stop the loss of blood and try to save the leg.
So he asked if someone could get him some safety pins and
string, quick.
One lady rushed inside her house and brought some back.
Then dad cleaned as much gravel as he could away from the
open flesh.
And he wrapped the flesh back around the bone.
Then with a mixture of safety pins and string, he stuck it all
tightly back together.
I asked dad what happened to the bloke.
Dad said he saw him around a few times afterwards and he
was fine.
His tongue was probably sore for a bit, and his leg probably
wasn’t as pretty as it had been.
But he was alive and he had both legs.
If Dad had worried about not cutting the bloke’s tongue.
If he’d worried about giving him a scar on the leg.
If he’d been unsure or dithered, the bloke wouldn’t be alive or
walking around.

So, instead of worrying about the finer details, Dad got the
important bit right.
Now contrast that with the way we do our jobs.
Do we get our priorities right?
What would have happened if Dad had done his job the way
we do ours?
First off, he wouldn’t have touched the bloke until an
independent research consultancy had made a thorough
evaluation.
They’d have needed to recruit some focus groups of leg-users
and ask their opinion.
Then they’d have needed to review the results.
Eventually they’d have debriefed Dad on their findings.
They’d have told him that basically there was a fundamental
problem with the leg.
And that there were several possible ways to approach this.
They’d suggest some ‘ideation workshops’.
Afterwards they’d present a range of possible approaches.
Eventually, everyone would agree on the preferred solution.
The strategy would be to repair the leg and reuse it if
possible.
So that’s the brief they’d give to the creative department.
In time, the creative department would come back with a
beautiful idea of a leg.

This would then be researched among different groups of legusers.
The leg-users would all have comments and opinions.
So the original idea would have to be changed and refined.
They’d agree to make the toenails shorter, to have less hair, to
make the calf more shapely.
When it’s finally agreed, they’d get a quote from a production
company.
The best in the field, so obviously they’d be very expensive.
But this will be the perfect leg.
So now everyone concentrates on the details.
Getting the skin-colour perfect, the exact shape of the knees,
the ankles.
And finally the leg is finished.
Ready to be walked on.
Just one small problem.
The man died six weeks ago.
Somewhere, everyone got their priorities wrong.
Everyone was so concerned with getting every detail exactly
perfect.
They forgot the purpose of what they were doing.
They were so concerned with the ‘form’, they forgot the
‘function’.
They were so fixated on the execution, they forgot the idea.

They were so worried about being efficient, they forgot about
being effective.
I once heard the difference between ‘efficiency’ and
‘effectiveness’ defined as follows:
‘Efficiency is doing things right. Effectiveness is doing the
right things.’

– Trích “Ngấu nghiến nghiền ngẫm”
#predatorythinking #davetrott

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *